Công lý

Võ Công Của Phong Thanh Dương Là Ai, Phong Thanh Dương Là Ai

[Globalizethis]

Thông tin sáchTác giảKim DungQuốc giaTrung QuốcNgôn ngữtiếng TrungThể loạiKiếm hiệpNhà xuất bảnHương Cảng Thương báoNgày phát hành1967Bản tiếng vserpuhove.comệtNgười dịchVũ Đức Sao BiểnLê Thị Anh ĐàoTrần Hải LinhNhà xuất bảnNhà xuất bản Văn họcNgày phát hànhtháng 3 năm 2005(Tái bản lần 2)Số trang3218

Tiếu ngạo giang hồ được coi là một trong những tiểu thuyết đặc sắc nhất của Kim Dung, với nhiều thành công về nội dung, cốt truyện, thủ pháp văn học.

hành khách đang xem: Phong thanh dương là ai

Tiếu ngạo giang hồ đã với một hệ thống nhân vật phong phú với nhiều nhân vật điển hình để lại nhiều đáng nhấn mạnh cho người đọc, dưới đây là danh sách những nhân vật trong bộ tiểu thuyết này. hành khách đang xem: Phong thanh dương là ai

Mục lục

Nhân vật chính

Nhạc Linh San (岳靈珊 – Yue Lingshan) là con gái của Nhạc Bất Quần (chưởng môn phái Hoa Sơn) và Ninh Trung Tắc, thời gian sắp tới là vợ của Lâm Bình Chi. Nhạc Linh San là nhân vật tiêu biểu cho một phụ nữ bất hạnh cùng cực, bị chính cha ruột của mình tiêu dùng làm mồi nhử trong âm mưu tranh đoạt Tịch tà kiếm pháp của nhà họ Lâm. Chồng nàng lại xem nàng như tấm kim bài hộ thân, uy hiếp ngược trở lại Nhạc Bất Quần.

Nhạc Linh San là hình mẫu của một thiên kim tiểu thư con nhà võ, được chiều chuộng, kiến thức ko rộng, linh tính ko sâu quá nửa, với tính kiêu ngạo tùy tiện, ưa cảm giác mới lạ và rất hiếu thắng. Nàng tăng trưởng và được xem như công chúa của Hoa Sơn, thường được mọi người gọi là Tiểu sư muội. Từ nhỏ, nàng thân thiết với Lệnh Hồ Xung, người hết mực thương yêu và chiều chuộng nàng. Cả hai dù chưa ngỏ lời và ước hẹn nhưng đã ngầm hiểu biết tình cảm trong lòng nhau, thậm chí còn cùng nhau luyện riêng một thứ kiếm pháp rất xinh nhưng cũng dễ tan vỡ tên là Xung Linh kiếm pháp. Tình yêu của hai người từng làm cho tiểu ni cô Nghi Lâm bất chợt nổi cơn ghen lúc nghe Lệnh Hồ Xung thao thao bất tuyệt kể về “tiểu sư muội” khả ái của mình. lúc Lệnh Hồ Xung bị nội thương do sáu người Đào cốc lục tiên gây ra, Nhạc Linh San còn ko quản ngại lấy trộm bí kíp “Tử Hà thần công” của cha mình đưa cho chàng luyện để giúp chàng trị bệnh.

Thế nhưng tình cảm của Nhạc Linh San với Lệnh Hồ Xung đã chuẩn xác thay đổi lúc chàng trai Lâm Bình Chi gia nhập phái Hoa Sơn. Theo Trần Mặc, sở dĩ Nhạc Linh San dù ban đầu yêu Lệnh Hồ Xung nhưng sau đó chuyển sang yêu Lâm Bình Chi là do Lâm Bình Chi sau lúc trải qua thảm kịch gia đình tan nát thì tính cách thay đổi hẳn, trở nên hướng nội thâm trầm, già trước tuổi, khác hẳn với một Lệnh Hồ Xung tính cách lãng mạn, “thiếu đứng đắn”. Nhạc Linh San ban đầu chỉ coi Lâm Bình Chi là “đệ tử”, nhưng thời gian sắp tới càng lúc càng ngưỡng mộ. Nguyên do một phần là Lâm Bình Chi muốn sớm báo thù rửa hận nên lúc nào cũng hăng say luyện tập võ công, luôn luôn học hỏi nàng, ko nghĩ ngợi chuyện gì khác. Chính điều đó đã kích thích sự tò mò và ý muốn chinh phục của Nhạc Linh San, đồng thời cũng làm cho nàng kinh ngạc phát hiện thêm nhiều mẫu mới ở Lâm Bình Chi. Nguyên nhân sâu xa hơn, tính cách của Lâm Bình Chi vừa hay phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ của Nhạc Linh San. Tính cách nho nhã thanh lịch, con nhà quyền thế, nghiêm trang đạo mạo, trầm mặc ít nói nhưng trong lòng thì rất mưu mô xảo quyệt giống hệt tính cách của Nhạc Bất Quần mà nàng một lòng tôn sùng. Nàng đã với một khoảng thời gian vui vẻ, hạnh phúc bên Lâm Bình Chi lúc được đáp trả tình cảm.

Sau lúc Lệnh Hồ Xung bị Nhạc Bất Quần gán cho toàn bộ tội danh xấu xa, Nhạc Linh San đã thực sự yêu Lâm Bình Chi chân thành, sâu đậm, thậm chí còn ngỏ ý giúp chàng báo thù nhà. Và Nhạc Bất Quần đã khéo léo xe duyên con gái mình với Lâm Bình Chi, mục đích cũng là để che mắt vserpuhove.comệc chiếm đoạt Tịch tà kiếm phổ của mình.

Sự bất hạnh bắt đầu tới với Nhạc Linh San lúc Lâm Bình Chi khám phá ra âm mưu của Nhạc Bất Quần. Lâm Bình Chi sau đó đã cố công đoạt lại Tịch tà kiếm phổ, đồng thời đã “dẫn đao tự cung” – tự thiến mình để luyện Tịch tà kiếm pháp. Thậm chí Lâm Bình Chi còn nghi ngờ Nhạc Linh San tiếp cận mình là vì mục đích muốn ăn trộm kiếm phổ cho cha nàng, làm cho cho Nhạc Linh San làm vợ mà ko được hưởng niềm hạnh phúc chăn gối của vợ chồng, bên ngoài nàng giả mặt hạnh phúc để yên lòng cha mẹ, nhưng trong lòng thì bao nỗi băn khoăn dày vò tâm trí, làm cho nàng hết sức đau khổ muộn phiền.

Sau lúc Nhạc Bất Quần giành chiến thắng trong đại hội hợp nhất Ngũ Nhạc kiếm phái, Lâm Bình Chi thì thành công trong vserpuhove.comệc trả thù nhà bằng vserpuhove.comệc giết chết Dư Thượng Hải, Mộc Cao Phong, đồng thời cũng bị mù, Nhạc Linh San đã được Lâm Bình Chi cho biết toàn bộ sự thật về cha mình và chồng mình – những người đàn ông ko đầy đủ. Dù rất đau lòng trước sự thực này, tình yêu của Nhạc Linh San dành cho Lâm Bình Chi vẫn ko hề thay đổi, nàng còn tình nguyện đi theo chăm sóc chàng suốt đời. Lâm Bình Chi đã dự đoán và lo sợ Nhạc Bất Quần sẽ tìm mình để diệt khẩu lúc chàng đã biết được bí mật của ông ta, Nhạc Linh San muốn cùng Lâm Bình Chi tìm nơi ẩn thân nhưng Lâm Bình Chi lại muốn toan tính đối phó với Nhạc Bất Quần tới cùng. Nhạc Linh San rơi vào tình cảnh đau khổ nhất trên đời vì ko thể lựa sắm bỏ mặc cha hoặc bỏ mặc chồng, nàng cũng ko thể theo cha mà cũng ko thể theo chồng nên đã quyết ý xuống tóc đi tu để đoạn tuyệt tất cả những khổ đau về tình yêu, gia đình.

Sau lúc nghe lời thuyết phục của Lao Đức Nặc liên kết với Tả Lãnh Thiền để đấu với Nhạc Bất Quần, Lâm Bình Chi trái tim còn lạnh hơn cả băng giá đã nhẫn tâm giết chết Nhạc Linh San để lấy lòng Tả Lãnh Thiền. Trước lúc chết, Linh San còn trăn trối với Lệnh Hồ Xung nhờ chiếu cố và bảo vệ cho Lâm Bình Chi, vì y giờ đã bị đui mù và trơ trọi. Lệnh Hồ Xung nhận lời và Nhạc Linh San yên lòng nhắm mắt.

Ở đoạn kết của Tiếu ngạo giang hồ, lúc Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh đột nhập Hoa Sơn thăm lại phòng của Nhạc Linh San, cả hai đã đọc được một đoạn thơ trong bài Hòa Hàn lục sự tống cung nhân nhập đạo của Lý Thương Ẩn, do Nhạc Linh San họa trên tường trong phút bộc lộ cảm xúc lúc chứng kiến cảnh người chồng mới cưới của mình hờ hững với tình chăn gối:

“Phụng nữ điên cuồng thành cửu biệt Nguyệt nga sương độc hảo đồng du Đương thì nhược ái Hàn công tử Mai cốt thành hôi hận vị hưu”

Câu thơ này làm cho cho nhiều nhà phê bình văn học băn khoăn về vserpuhove.comệc thực chất nàng yêu Lâm Bình Chi hay yêu Lệnh Hồ Xung? Vì theo cách hiểu biết của hai câu thơ cuối, với thể nàng đã hối tiếc lúc lấy phải người chồng bạc hãnh và tiếc nuối cho mối tình xưa.

Chuyển thể:

Thích Mỹ Trân (1984), Trần Thiếu Hà (1996), Miêu Ất Ất (2001), Dương Dung (2013),

Nhân vật phụ

Lâm Bình Chi

Lâm Bình Chi (林平之 – Lin Pingzhi) là con trai duy nhất của Lâm Chấn Nam, tổng tiêu đầu của Phước Oai tiêu cục đóng tại thành Phúc Châu (Phúc Kiến), truyền nhân của dòng họ mang bí kíp kiếm thuật Tịch tà kiếm phổ, gia cảnh giàu với, vì khát khao muốn trả thù cho cha mẹ nên đã “dẫn đao tự cung” để luyện Tịch tà kiếm pháp, từ chối người vợ nhiệt tình yêu mình là Nhạc Linh San. Lâm Bình Chi là nạn nhân của chính trị giang hồ, bị tan cửa nát nhà vì tranh chấp của giang hồ, hủy hoại bản thân vì thù hận.

Thật ra con người Lâm Bình Chi ko phải xấu xa, trái lại còn là một nam tử hán với cốt cách. Một lần lúc đi săn ở trong rừng, chàng đã vì nghĩa hiệp, cứu cô gái bán rượu xấu xí (là Nhạc Linh San đóng giả) khỏi sự khả ố của bọn đệ tử phái Thanh Thành. Lâm Bình Chi đã vô tình giết con trai của Dư Thượng Hải, chưởng môn phái Thanh Thành, vì thế phái này dưới sự kiểm soát của Thanh Thành tứ tú, đã mượn cớ kéo tới tàn sát toàn bộ Phước Oai tiêu cục, bắt cha mẹ của chàng đi. Trên thực tiễn, vserpuhove.comệc trả thù cho con trai của Dư Thượng Hải chỉ là cớ nhỏ, thực chất Dư Thượng Hải muốn chiếm đoạt bí kíp Tịch tà kiếm phổ lưu truyền từ tổ tiên của Lâm Bình Chi là Lâm vserpuhove.comễn Đồ – người từng sử dụng 72 đường Tịch tà kiếm pháp tuyệt diệu đánh bại sư phụ của Dư Thượng Hải là Trương Thanh Tử.

Lâm Bình Chi đã lưu lạc giang hồ để cứu cha mẹ nhưng ko thành, cha mẹ chàng lại bị bọn Dư Thượng Hải tra khảo tới bị thương nặng, và cuối cùng bị Tái Bắc minh đà Mộc Cao Phong sát hại. Trước lúc chết, họ đã nhờ Lệnh Hồ Xung chuyển lời tới con trai mình về báu vật truyền đời của tổ tiên nhà họ Lâm và cấm ko được mở ra xem. Đây chính là bí kíp Tịch tà kiếm phổ mà tổ tiên dòng họ Lâm ko muốn con cháu mình luyện vì sẽ với hại cho bản thân.

Lâm Bình Chi vì khao khát báo thù cho cha mẹ nên cam tâm tình nguyện đầu nhập phái Hoa Sơn làm đệ tử Nhạc Bất Quần – nhưng kỳ thực đây là một mẫu bẫy rất cao đã được giương sẵn. Trên thực chất, vserpuhove.comệc Lâm Bình Chi gia nhập Hoa Sơn là một tính toán trước của Nhạc Bất Quần. Ông ta đã tạo ra những cơ hội để anh chàng này đầu quân cho mình, lại tiêu dùng con gái mình để thu hút Lâm Bình Chi, mục đích cuối cùng là để Lâm Bình yếu tố lộ nơi giấu Tịch tà kiếm phổ một cách hợp pháp.

thời gian sắp tới hai người Lâm Bình Chi, Nhạc Linh San tìm thấy kiếm phổ giấu trong áo cà sa, chiếc áo này lại bị cướp bởi hai cao thủ phái Tung Sơn. Lệnh Hồ Xung đã theo dõi và đánh bại hai cao thủ để lấy lại, nhưng chàng cũng bị thương nặng ngất đi nên kiếm phổ đã lọt vào tay Nhạc Bất Quần mà ko ai hay biết. Nhạc Bất Quần còn nhân cơ hội đó đổ tội cho Lệnh Hồ Xung giấu Tịch tà kiếm phổ.

Lâm Bình Chi sau lúc phát hiện ra âm mưu của Nhạc Bất Quần thì đã lặng lẽ theo dõi, lấy lại được kiếm phổ sau lúc chiếc áo cà sa bị Nhạc Bất Quần vứt xuống vực. Lâm Bình Chi ngay lập tức “dẫn đao tự cung” để luyện Tịch tà kiếm pháp, mặc dù đã cưới Nhạc Linh San nhưng lại để nàng một mình ko quan tâm tới. Thậm chí Lâm Bình Chi còn tỏ ra lạnh nhạt và đối xử rất tệ với nàng, ghen tức với Lệnh Hồ Xung, với Xung Linh kiếm pháp. Sau đó Lâm Bình Chi đã tiêu dùng Tịch tà kiếm pháp trả thù và giết chết Dư Thượng Hải cùng Thanh Thành tứ tú (những người đã dẫn đầu nhóm tàn sát Phước Oai tiêu cục), đồng thời giết luôn Mộc Cao Phong, kẻ đã ép chết cha mẹ chàng. Nhưng kết cục, Lâm Bình Chi bị trúng nước độc của Mộc Cao Phong nên mù cả hai mắt.

Trên đường trở về cùng Nhạc Linh San, Lâm Bình Chi đã bộc lộ hết tâm tư của mình, vạch trần bộ mặt thật của Nhạc Bất Quần, từ chối làm chồng Nhạc Linh San dù Nhạc Linh San nhiệt tình yêu và tình nguyện theo chàng. Vì lo sợ Nhạc Bất Quần, Lâm Bình Chi đã nghe theo Lao Đức Nặc tới đầu quân cho Tả Lãnh Thiền, kẻ bại trận dưới tay Nhạc Bất Quần và cũng bị mù mắt. Để lấy lòng Tả Lãnh Thiền, Lâm Bình Chi đã ra tay giết Nhạc Linh San và bỏ trốn.

Kết cục, Lâm Bình Chi cùng Tả Lãnh Thiền đều bị Lệnh Hồ Xung tiêu dùng Độc cô cửu kiếm đánh bại trong hậu động Hoa Sơn, dù chúng đã tiêu dùng mưu kế bịt kín động để đánh nhau trong bóng tối. Tả Lãnh Thiền thì bị giết, còn Lâm Bình Chi bị bắt sống và bị giam giữ dưới thiết lao dưới đáy Tây Hồ, nơi lúc trước giam giữ Nhậm Ngã Hành.

Chuyển thể:

Hà Bửu Sinh (1996), Lý Giải (2001), Trần hiểu biết (2013),

Nghi Lâm

Nghi Lâm (儀琳, Yi Lin) là một tiểu ni cô tu hành, đệ tử của Định Dật sư thái của phái Hằng Sơn (một trong Ngũ nhạc kiếm phái, đóng ở trên dãy Bắc nhạc Hằng Sơn tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc). Tuy là ni cô nhưng nàng rất xinh xinh, thanh tú tuyệt tục, hồn nhiên chân thật và nổi bật là với tâm hồn trong sáng thuần khiết cùng với trái tim nhân hậu nơi cửa Phật. Cô là người đã với một mối tình câm lặng nổi bật với chàng lãng tử Lệnh Hồ Xung.

Nghi Lâm với cha là một hòa thượng (pháp danh là Bất Giới), mẹ là một ni cô (ko rõ tên thật, thường gọi là Á bà bà). Theo lời kể của Bất Giới thì trước ông ta là một đồ tể. Ông gặp mẹ của Nghi Lâm, lúc đó bà là một ni cô, và đã ngay lập tức đem lòng yêu ni cô này. Sau nhiều lần theo đuổi, ni cô này vẫn từ chối tình yêu của ông vì cho rằng Bồ Tát sẽ trừng phạt, đày bà xuống 18 tầng địa ngục nếu phá giới. Và thế là Bất Giới đã tình nguyện xuất gia làm hòa thượng để được cưới ni cô, với quan điểm: nếu thế thì ông sẽ cùng với bà gánh chịu hình phạt của Bồ Tát (vì ông cũng là đệ tử nhà Phật). Nghi Lâm là kết quả của tình yêu này. Hai vợ chồng Bất Giới vừa tu hành, vừa sống hạnh phúc bên nhau. Nhưng trớ trêu thay, bà vợ ni cô của Bất Giới lại là một người với máu ghen nổi bật (Lệnh Hồ Xung từng nhận xét bà là “giấm chua”). lúc nhìn thấy chồng mình đang nói chuyện với một người phụ nữ khác (suy luận theo lời kể của Bất Giới thì đó là Ninh Trung Tắc, vợ của Nhạc Bất Quần), bà này đã ngay lập tức bỏ chồng và con gái đi biệt tích, nhưng thực chất đã cải trang làm một bà già câm điếc trú trên đỉnh Hằng Sơn. Bất Giới gửi con gái vào Hằng Sơn, lang thang khắp nơi tìm vợ nhưng vô vọng. thời gian sắp tới, nhờ Lệnh Hồ Xung tư vấn, hai vợ chồng ông đã được đoàn tụ.

Trong một lần xuống núi Hành Sơn (dự lễ từ giã giang hồ của Lưu Chính Phong), Nghi Lâm bị Điền Bá Quang, kẻ được mệnh danh là Hái hoa dâm tặc bắt và định hãm hiếp. lúc Điền Bá Quang mang Nghi Lâm vào hang núi định giở trò đồi bại thì Lệnh Hồ Xung xuất hiện, xả thân mình cứu cô. Lệnh Hồ Xung đã tiêu dùng mưu trí thắng cuộc Điền Bá Quang để buộc hắn buông tha Nghi Lâm, đồng thời phải nhận Nghi Lâm làm sư phụ. Nhưng cũng vì thế mà Lệnh Hồ Xung bị thương nặng và bị La Nhân Kiệt ám hại. Nghi Lâm tưởng Lệnh Hồ Xung đã chết lúc bị hai ông cháu Khúc Dương, Khúc Phi Yên cướp mất xác. Sau tai nạn này, Nghi Lâm đã thầm yêu Lệnh Hồ Xung, một tình cảm mới lạ đã cho nàng những xúc cảm dịu dàng, thậm chí còn khóc vì ghen lúc nghe Lệnh Hồ Xung kể về mối tình si với tiểu sư muội của mình.

Xem thêm: Tiểu Sử Diễn Viên Lâm Vỹ Dạ Tiểu Sử, Tiểu Sử Diễn Viên Lâm Vỹ Dạ

Nghi Lâm đã tương tư Lệnh Hồ Xung tới mức héo hon sầu muộn, nhưng lại luôn cầu chúc cho tình yêu của người sư huynh này. Nghi Lâm ko chỉ yêu mà còn tỏ ra là một người thấu hiểu biết nỗi lòng, bản tính và ước muốn của Lệnh Hồ Xung. Đồng thời cô cũng là người luôn ủng hộ, tin tưởng mọi hành động, ứng xử của Lệnh Hồ Xung. Ngay cả lúc Lệnh Hồ Xung bị Nhạc Bất Quần vu oan, mang tiếng xấu ở khắp hành khách hữu giang hồ thì cô vẫn luôn tin vào Lệnh sư huynh, và luôn cầu Bồ Tát phù hộ cho chàng.

Nghi Lâm còn dành cho Lệnh Hồ Xung một sự quan tâm thầm lặng như một người vợ luôn dõi theo từng bước chân của chồng mình. Đoạn mô tả cuộc tỷ đấu đoạt chức Minh chủ Ngũ Nhạc Phái thể hiện rất rõ mối quan tâm thầm lặng này của cô:

“Lúc này trên đỉnh núi Tung Sơn mấy ngàn người đều chăm chú theo dõi cuộc tỷ võ trên Phong thiền đài. Chỉ với cặp mắt của Nghi Lâm là thủy chung vẫn dán chặt vào Lệnh Hồ Xung ngoài ra nàng chẳng quan tâm tới chuyện chi hết”.

với như vậy nên lúc đó lúc Lệnh Hồ Xung đột nhiên đứng dậy thì “một cánh tay mềm mại nhỏ bé đưa ra đỡ dưới nách chàng mà chàng cũng ko hay biết” và “cả cặp mắt dịu dàng ngó thẳng vào mặt chàng, chàng cũng chẳng nhìn thấy”. thời gian sắp tới, lúc biết về tình yêu giữa Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doanh, cô cũng vẫn nhiệt tình ủng hộ họ dù trong lòng đầy đau khổ. Chứng kiến con mình héo hon sầu muộn vì tương tư, Bất Giới hòa thượng đã ko ngần ngại yêu cầu hết Điền Bá Quang tới Đào cốc lục tiên đi tìm Lệnh Hồ Xung về. Thậm chí xuất lực tự thân cùng Nghi Lâm đi tìm Lệnh Hồ Xung. Những hành động này vô tình tạo ra biết bao sóng gió cho Lệnh Hồ Xung.

lúc Lệnh Hồ Xung trở thành chưởng môn phái Hằng Sơn, Nghi Lâm càng bị lún sâu vào tương tư trong mối tình câm lặng ko nói nên lời. Cô đã đêm đêm tâm sự với Á bà bà (Thực ra, người này chính là mẹ của Nghi Lâm, giả làm người câm điếc để tránh Bất Giới) về mối tình của cô, về những ước mong cho Lệnh Hồ Xung. thời gian sắp tới, lúc Nghi Lâm giết Nhạc Bất Quần – kẻ đã ám hại những vị Định Dật và Định Nhàn sư thái của Hằng Sơn, mọi người đã ủng hộ cô làm chưởng môn. Nhưng Nghi Lâm đã nhất quyết từ chối, nhường ngôi vị cho Nghi Thanh, còn mình thì nhất tâm kinh sách, ngày ngày sống trong mối tình câm lặng. Mối tình của Nghi Lâm chỉ với một chiều mà ko cần đáp lại, chỉ mong những điều tốt xinh sẽ tới với người mình yêu, với phần tuyệt vọng, đượm buồn, đầy sự hy sinh và vô cùng thanh khiết của cõi niết bàn. Nàng tu hành với tâm trạng ko thể nào yên, với mẫu số phận ko bao giờ được tự làm chủ, với mẫu vết thương lòng ko cách gì chữa khỏi.

Nhà thơ, dịch giả Nguyễn Tôn Nhan cảm khái Nghi Lâm:

“Chuông khuya dẫn mối sầu về

Giọt buồn ai để rơi nhòe trang kinh

Chao ơi! Sư nữ đa tình”

Nghi Lâm là một nhân vật được tác giả Kim Dung dành cho nhiều tình cảm ưu ái mặc dù chuyện tình của cô kết thúc dở dang.

Nhân vật Nghi Lâm được những diễn vserpuhove.comên Isabella Wong đóng năm 1984, Hà Mĩ Điền đảm nhiệm năm 1996, Thái Xán Đắc trong bản năm 2000, Priscelia Chan trong phiên bản cùng năm của Singapore, Trần Lệ Phong trong bản năm 2001 và Đặng Sa trong phim năm 2013.

Nhạc Bất Quần

Nhạc Bất Quần là chưởng môn Hoa Sơn kiếm phái trong Ngũ Nhạc kiếm phái. Nhạc Bất Quần đã dẫn đao tự cung (tự thiến) để luyện Tịch Tà kiếm pháp. Lão đã bày mưu kế để lấy trộm Tịch Tà kiếm phổ rồi đổ mọi tội lỗi lên đầu đại đệ tử của mình là Lệnh Hồ Xung, sau đó lặng lẽ luyện tập với âm mưu lớn nhất trong đời lão là lên làm minh chủ Ngũ nhạc kiếm phái sau lúc Ngũ nhạc kiếm phái được hợp nhất. Nhạc Bất Quần được gọi là “Quân Tử Kiếm”, miệng nói điều nhân nghĩa lễ trí tín, ko tranh với đời nhưng thực sự lại là một kẻ “ngụy quân tử”, nhiều mưu mô, lão luyện già đời.

Truyện miêu tả Nhạc Bất Quần xuất hiện lần trước tiên là một thư sinh mặc áo bào xanh, tay phe phẩy quạt lông (dấu hiệu của phong cách tiêu sái), do luyện Tử hà thần công nên trạc khoảng 40 tuổi mặc dù lúc đó đã ngoài 60. Vợ Nhạc Bất Quần là Ninh Trung Tắc – một nữ hiệp thực sự, trái ngược với chồng. Hai người với một người con gái là Nhạc Linh San.

Tên “Nhạc Bất Quần” nguyên nghĩa là “ko chơi với ai” nhưng lại với rất nhiều hành khách bè. Nhạc Bất Quần tự nhận là dòng dõi Nhạc Phi đời Tống.

Nhạc Bất Quần cuối cùng bại trận dưới Độc cô cửu kiếm của Lệnh Hồ Xung, bị buộc uống Tam thi não thần đan, bị chết dưới tay ni cô Nghi Lâm phái Hằng Sơn, y là đại diện tiêu biểu của những kẻ tiểu nhân, ngụy quân tử, tham vọng quyền lực chính trị.

Chuyển thể:

Vương Vĩ (1996), Nguy Tử (2001), Huỳnh Văn Hào (2013)

Nhậm Ngã Hành

Nhậm Ngã Hành (chữ Hán: 任我行, Bính âm: Ren Wo Xing), là tên một nhân vật trong tiểu thuyết Tiếu ngạo giang hồ của nhà văn Kim Dung, với ngoại hiệu là Vọng Phong Nhi Đào. Ông là cha của Nhậm Doanh Doanh và là giáo chủ Nhật nguyệt thần giáo, ngoài ra còn sáng lập món võ công mà khắp giang hồ khiếp sợ: Hấp tinh đại pháp. mẫu tên “Ngã Hành” với nghĩa là “làm theo ý mình”.

Nhậm Ngã Hành xuất hiện từ giữa cuốn tiểu thuyết, nhưng là một nhân vật trọng yếu trong bộ truyện với giấc mộng thống nhất võ lâm, xưng bá thiên hạ. Cách xuất hiện của ông khá ly kỳ, ban đầu là bằng một giai thoại trong võ lâm: Một nhân vật võ công mẫu thế nhưng làm điều càn quấy, bị bọn đàn em lật đổ và nhốt vào ngục tối dưới Cô Mai sơn trang. Về sau, thuộc hạ thân cận của Nhậm Ngã Hành là Hướng Vấn Thiên đã tìm cách lừa cho Lệnh Hồ Xung vào trong ngục để giải thoát Nhậm Ngã Hành, cuối cùng mục đích của y cũng thành công: Lệnh Hồ Xung bị nhốt lại trong ngục còn Nhậm Ngã Hành giả làm Lệnh Hồ Xung để trốn thoát.

Rời khỏi ngục tối, Nhậm Ngã Hành cùng Hướng Vấn Thiên ra sức gây dựng lại thế lực. Nhậm Ngã Hành ban đầu rất thích Lệnh Hồ Xung do y tài giỏi và đã cứu sống ông, nhưng về sau lại chuyển thành bực bội, vì Lệnh Hồ Xung ko chịu gia nhập Nhật Nguyệt thần giáo ngay cả lúc ông đồng ý gả con gái và với ý sẽ để hắn tiếp nhiệm ngôi giáo chủ trong tương lai. Cuối cùng hai người thành hai phe đối lập, lãnh đạo hai thế lực lớn để chống đối nhau. Lệnh Hồ Xung đại diện cho chính nghĩa với sự tư vấn của những phái Thiếu Lâm, Võ Đang và Ngũ Nhạc kiếm phái, chỉ mong hai bên hòa giải nhưng ko thể được. lúc hai phe đang chuẩn bị lực lượng cho một cuộc giao chiến lớn thì bất ngờ, Nhậm Ngã Hành, trong lúc cười lớn vì quá hứng khởi với giấc mộng cại trị, bị thổ huyết mà chết.

Nhậm Ngã Hành cùng Tả Lãnh Thiền, Nhạc Bất Quần tượng trưng cho những người với hùng tâm thâu tóm thiên hạ vào tay, nhưng ba người với những cách hành động khác nhau. Nhạc Bất Quần thì giả mặt quân tử để được lòng giới võ lâm, trong lúc sử hết những chiêu gian xảo để triệt hạ từng người. Tả Lãnh Thiền cũng vậy nhưng mưu trí thua xa Nhạc Bất Quần, cuối cùng bị Nhạc Bất Quần làm mù mắt, phải chết dưới tay Lệnh Hồ Xung.

Còn Nhậm Ngã Hành thì cơ mưu thâm trầm, lạnh lùng theo bản ý hành động, ko sợ trời, ko sợ đất. Nhậm Ngã Hành được nhận xét “là một nhân tài trăm năm hiếm với trong võ lâm, mới chỉ trong khoảnh khắc mà lão đã trù bị xong kế hoạch tiêu diệt hai đại kình địch là Thiếu Lâm và Võ Đang”. Và nếu như ko với mẫu chết “vô tình” của Nhậm Ngã Hành thì chỉ sợ giấc mộng cại trị võ lâm của lão đã thành hiện thực.

Nhưng cuối cùng thì cả ba người đều chết nhưng với lẽ Nhậm Ngã Hành ko bị ghê tởm như hai người kia, vì sống thật với bản chất. Nhìn khách quan, với thể nói họ tuy là vai phụ nhưng đều để lại những đáng nhấn mạnh sâu sắc, làm cho bộ truyện trở nên phong phú, sinh động. Họ là phương tiện để Kim Dung tăng kịch tính nhưng cũng là để đề cao triết lý Lão – Trang, phê phán chí bá vương.

lúc nhận xét với “Quân Tử Kiếm” Nhạc Bất Quần, Nhậm Ngã Hành với một câu nói nổi tiếng:

“Ðối phó với kẻ chân tiểu nhân là một chuyện dễ, nhưng đối phó với người “ngụy” quân tử thật làm cho cho người ta phải điên đầu.” Chuyển thể:

La Lạc Lâm (1996), Lã hiểu biết Hòa (2001), Hắc Tử (2013)

Lưu Chính Phong

Lưu Chính Phong (劉正風 – Liu Zhengfeng) là sư đệ của chưởng môn nhân phái Hành Sơn Mạc Đại tiên sinh, là một cao thủ kiếm thuật đồng thời là một nghệ sĩ thổi tiêu. Ông kết hành khách với Khúc Dương, trưởng lão Nhật Nguyệt thần giáo vì cùng niềm thích âm nhạc, cả hai cùng sáng tác khúc “Tiếu ngạo giang hồ”, là bản nhạc xuyên suốt tác phẩm. Lưu Chính Phong xuất hiện rất ngắn nhưng đóng vai trò trọng yếu trong vserpuhove.comệc tạo ra những tình tiết chính của tác phẩm. Khác với sư huynh của mình là Mạc Đại tiên sinh luôn xuất hiện với bộ dạng một ông lão rách rưới, lang thang khất thực với một cây đàn tấu lên khúc nhạc thê lương ảo não, Lưu Chính Phong lại là một điền chủ giàu với, nhà cao cửa rộng.

Theo lời kể của khách giang hồ, Lưu Chính Phong nổi tiếng với 36 đường Hồi phong lạc nhạn kiếm, một đường kiếm chém đứt cổ ba con nhạn lớn. Và trong cuộc chiến với những cao thủ phái Tung Sơn ở cuộc rút lui giang hồ của ông, Lưu Chính Phong cũng chứng tỏ trình độ võ thuật siêu đẳng lúc một chiêu bắt sống cao thủ Tung Sơn để khống chế những cao thủ khác. Lưu Chính Phong – đại diện cho chính phái, đã gặp Khúc Dương, trưởng lão “Ma giáo” – đại diện cho tà phái (theo quan niệm giang hồ lúc đó), hai tâm hồn đã gặp nhau ở tấm lòng khoáng đạt, nhân hậu, yêu âm nhạc và nhanh chóng trở thành hành khách tri kỉ của nhau. Lưu Chính Phong là cao thủ thổi tiêu, Khúc Dương là cao thủ chơi thất huyền cầm. Cả hai đã cùng nhau sáng tác khúc Tiếu ngạo giang hồ bi tráng, là bản nhạc cầm tiêu hợp tấu tuyệt đỉnh. Bản nhạc vừa mô tả những đâm chém đau thương trên giang hồ, nhưng cũng lại mang tấm lòng khoáng đạt của những con người yêu tự do và mong ước hòa bình cho giang hồ.

Theo phiên bản cũ trước lúc Kim Dung sửa đổi, Khúc Dương và Lưu Chính Phong đã đi đào những ngôi mộ cổ để tìm khúc Quảng lăng của Kê Khang (nhạc sĩ cuối đời Tam Quốc) đã bị thất truyền, sau đó dựa trên khúc phổ này để sáng tác nên khúc Tiếu ngạo giang hồ. với thể nói khúc Tiếu ngạo giang hồ là một bản hùng ca, ca ngợi tự do và mong ước hòa bình cho giang hồ. Chỉ với ba người được chứng kiến hai người lần cuối cùng cầm tiêu hợp tấu bản nhạc này là Lệnh Hồ Xung, Nghi Lâm và Khúc Phi Yên, cháu gái Khúc Dương.

hiểu biết được vserpuhove.comệc môn phái khó dung cho tình hành khách hai người, Lưu Chính Phong đã làm lễ rửa tay chậu vàng, phong đao quy ẩn, rút lui khỏi giang hồ để cùng tri kỉ ngao du. Nhưng kế hoạch của ông đã bị Tả Lãnh Thiền phát hiện và phá hoại. Y đã sai tay chân tới phá hoại lễ rút lui giang hồ của ông, đem tính mạng của cả nhà Lưu Chính Phong và những đệ tử ép ông giới hạn vserpuhove.comệc này lại, đồng thời bắt Lưu Chính Phong phải giết chết Khúc Dương vì cho rằng ông này là Ma giáo xấu xa. Lưu Chính Phong đã khẳng khái từ chối, và phái Tung Sơn đã tàn sát cả gia đình Lưu Chính Phong, sau đó lại đánh cả Lưu Chính Phong và Khúc Dương bị thương nặng. Trước đó, chúng còn hạ nhục Lưu Chính Phong bằng vserpuhove.comệc bắt cậu con trai nhỏ của Lưu Chính Phong quỳ gối cầu xin – biểu thị của sự hèn nhát – một điều tối kị của võ lâm.

Lưu Chính Phong và Khúc Dương chạy tới núi Hành Sơn, tiêu dùng chút tàn lực cuối cùng tấu bản nhạc Tiếu ngạo giang hồ một lần cuối cùng rồi bình thản bên nhau đi vào cõi vĩnh hằng. Trước lúc chết, cả hai đã cầu xin Lệnh Hồ Xung đem khúc nhạc này truyền tới một truyền nhân xứng đáng để khúc nhạc tuyệt diệu ko bị thất truyền. Họ ko thể ngờ Lệnh Hồ Xung lại chính là một truyền nhân xứng đáng nhất của khúc nhạc đó.

Một điều mà giang hồ luôn bàn tán và đồn đại là mối bất hòa giữa hai sư huynh đệ Lưu Chính Phong – Mạc Đại. Người ta nhìn vào gia cảnh đối nghịch của hai người để đồn rằng Mạc Đại ghen tị với sư đệ của mình do tài năng kiếm thuật kém xa sư đệ của mình. Nhưng thực tiễn Mạc Đại đã biểu diễn đường kiếm tuyệt diệu trong quán rượu, một kiếm lia đứt 7 chén rượu, chứng tỏ lời đồn đó là ko với căn cứ.

lúc Lưu Chính Phong và Khúc Dương đang tiêu dùng tàn lực cuối cùng để chống lại sự tàn sát của Đại tung dương thủ Phí Bân với 5 người ko còn năng lực kháng cự là Lưu Chính Phong, Khúc Dương, Lệnh Hồ Xung, Nghi Lâm và Khúc Phi Yên, Mạc Đại đã xuất hiện giết chết Phí Bân, bảo vệ 5 người, sau đó lại lặng lẽ biến mất với khúc Tiêu tương dạ vũ bi thương. Và Lưu Chính Phong đã tiết lộ cho những người xung quanh rằng huynh đệ của họ sở dĩ ko hợp nhau là do bất đồng về sở thích âm nhạc. Lưu mê thổi tiêu, và âm nhạc của Lưu với xu hướng tươi vui ngạo nghễ (tiêu biểu là khúc Tiếu ngạo giang hồ), trong lúc Mạc Đại mê chơi hồ cầm, âm nhạc của Mạc Đại lại mang đầy chất bi ai, thương cảm (khúc Tiêu tương dạ vũ).

Nguồn : Sưu tầm

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button